Tiếng hát ở viện dưỡng lão và lời dặn rưng rưng: ‘Nhớ ghé thăm các cụ nha!’

Tiếng hát ở viện dưỡng lão và lời dặn rưng rưng: ‘Nhớ ghé thăm các cụ nha!’

Sáng chủ nhật, mỗi tháng một lần, Cơ sở chăm sóc người cao tuổi Vị Hoàng (hay còn còn là Viện dưỡng lão Vị Hoàng hoặc Nhà dưỡng lão Vị Hoàng – theo đại diện cơ sở cho hay) tại phường Thới An, TP.HCM lại đông hơn thường lệ. Khoảng sân sinh hoạt của viện dần rộn ràng lên bởi tiếng chào hỏi, tiếng cười nói và những bài hát quen thuộc.

Không khí thân tình bắt đầu từ những cái nắm tay, lời hỏi thăm và nụ cười dành cho nhau. Vừa dùng bữa sáng xong, bà Đặng Dung (74 tuổi) nhìn thấy những gương mặt quen thuộc của nhóm tình nguyện viên liền cười tươi, dỉ dỏm nói: “Xin chào các người đẹp!”.

Các bạn trẻ trong chương trình “Thanh âm viện dưỡng lão”, thuộc dự án “Một bức tranh – Nhiều hy vọng” cùng nhau tổ chức ca hát, trò chơi, mang đến cho các cụ một buổi sáng nhiều niềm vui.

Bà Dung vào viện dưỡng lão hơn 3 năm nay. Hồi mới vào, bà buồn và thấy cô đơn lắm. Sống lâu rồi quen dần, bà có thêm bạn bè để trò chuyện, tâm sự.

“Dần dần tôi cũng cảm thấy đỡ cô đơn. Mỗi lần tham gia chương trình xong thấy tinh thần phấn khởi hơn nên cứ trông tụi nhỏ tới hoài”, bà Dung bày tỏ.

Cách đó không xa, bà Nguyễn Thị Gương (77 tuổi) ngồi trò chuyện cùng các tình nguyện viên. Khác với sự dí dỏm của bà Dung, bà Gương kể chuyện đời mình bằng giọng chậm rãi. Bà mồ côi cha mẹ, chồng con mất sớm nên khoảng 1 năm rưỡi trước, bà vào viện dưỡng lão.

Xem Thêm:  Triệt phá đường dây 'rút ruột' đất mặt ruộng quy mô lớn ở vùng biên Tây Ninh

“Tôi không biết hát đâu nhưng khoái chơi trò chơi lắm. Mỗi lần tụi nhỏ tới, tôi thấy vui hơn, người cũng khỏe khoắn, như trẻ ra chút vậy đó”, bà Gương nói.

Trong phần chơi nhìn hình đoán chữ, ông Nguyễn Thành Lộc (76 tuổi) bất ngờ khi được gọi đến lượt trả lời. Ông cười khoái chí, thoáng bối rối rồi quay sang bàn bạc với các tình nguyện viên để tìm đáp án.

Ông Lộc trải lòng, ông không còn người thân nên vào viện dưỡng lão đã 2 năm nay. Mỗi ngày, ông trò chuyện cùng các cụ trong viện nên cuộc sống cũng vui vẻ hơn. Đặc biệt, những buổi có nhóm bạn trẻ đến hát ca, tổ chức trò chơi, niềm vui như được nhân lên.

“Tôi thích mấy trò chơi này lắm. Dù đoán chưa ra nhưng chơi xong thấy vui, mắc cười lắm”, ông hài hước nói.

Còn ông Nguyễn Chánh Lâm (63 tuổi) mới vào viện dưỡng lão khoảng 1 tuần. Đây là lần đầu tiên ông tham gia chương trình. Nghe có nhóm sinh viên đến giao lưu, sau bữa sáng, ông nán lại để xem thử.

“Lần đầu tham gia mà tôi thấy hào hứng lắm. Nếu chương trình tiếp tục tổ chức thì tôi lại tham gia nữa”, ông Lâm nói.

Dự án “Một bức tranh – Nhiều hy vọng” do thầy Hồ Dương Đông (giảng viên Trường đại học Bách khoa – Đại học Đà Nẵng) thành lập năm 2014.

Xem Thêm:  Người đàn ông bị sét đánh tử vong khi đang chở lúa ngoài đồng

Từ những bức tranh, bức ảnh được treo trong bệnh viện, dự án mong muốn góp thêm một khoảng không gian nhẹ nhàng, tích cực cho người bệnh trong những ngày điều trị. Đến nay, dự án đã lan tỏa đến nhiều nơi như Đà Nẵng, Huế, Hà Tĩnh, TP.HCM…

Chương trình “Thanh âm viện dưỡng lão” là một trong các hoạt động thuộc dự án “Một bức tranh – Nhiều hy vọng”.

Anh Lưu Thế Trịnh Phúc (quản lý dự án “Một bức tranh – Nhiều hy vọng” tại TP.HCM) cho biết, dự án khởi nguồn ở Đà Nẵng. Sau đó, nhóm mở rộng thêm chương trình “Thanh âm viện dưỡng lão” dành cho các cụ.

“Một số cụ tuổi cao, trí nhớ không còn tốt nên chúng tôi bàn bạc với đại diện viện dưỡng lão để chọn những trò chơi phù hợp. Các trò chơi vừa giúp các cụ vận động nhẹ, gợi nhớ, vừa tạo không khí vui vẻ”, anh Phúc nói.

Mỗi đợt tổ chức, chương trình có khoảng 12 tình nguyện viên, độ tuổi từ 18 – 23 tham gia. Họ là những bạn trẻ tự tập hợp lại, người hát, người dẫn trò chơi, người ngồi bên cạnh trò chuyện, lắng nghe các cụ.

Lần đầu tham gia chương trình, bạn Nguyễn Hiếu Nhi (20 tuổi, ở TP.HCM) cho hay, các cụ ông, cụ bà ở viện rất dễ thương: “Mình thấy thương và muốn được sẻ chia nhiều hơn với các cụ. Nếu có dịp, mình nhất định sẽ tiếp tục tham gia”.

Xem Thêm:  Thủ tướng Lê Minh Hưng: Kiện toàn cán bộ theo quan điểm 'có vào, có ra, có lên, có xuống'

Còn bạn Đỗ Hoàng Thảo Nguyên (21 tuổi, ở TP.HCM) đã tham gia làm tình nguyện viên của chương trình khoảng 1 năm. Nguyên đảm nhận vai trò dẫn chương trình, điều phối chương trình…

Theo Nguyên, điều các bạn trẻ mang đến không chỉ là tiếng hát hay trò chơi, mà còn là sự có mặt, sự lắng nghe và nguồn năng lượng tươi mới dành cho các cụ.

Anh Phúc cho biết thêm, bên cạnh hoạt động tại viện dưỡng lão, dự án ‘Một bức tranh – Nhiều hy vọng’ còn tổ chức các chương trình văn nghệ dành cho người bệnh ung thư đang điều trị tại Bệnh viện Ung bướu TP.HCM (cơ sở 2) và các nhà lưu trú 0 đồng.

Khi buổi sinh hoạt khép lại, khoảng sân viện dưỡng lão bỗng chậm lại trong những cái ôm thật chặt, những bàn tay nắm lấy nhau như chưa muốn rời.

Có cụ âu yếm hôn nhẹ lên tay tình nguyện viên, vừa cười tươi, vừa rơm rớm nước mắt dặn: “Các con nhớ ghé thăm các cụ nha!”.

Nguồn: https://thanhnien.vn/tieng-hat-o-vien-duong-lao-va-loi-dan-rung-rung-nho-ghe-tham-cac-cu-nha-18526062118102926.htm